izbraukt
глагол/ˈizbraukt/
Перевод
выехать, уехать
Определение
Едучи, выезжать (откуда, куда и т. п.).
Оригинал на латышском
Braukšus izvirzīties (no kurienes, kur u. tml.).
Словоформы
Настоящее
| ед. | мн. | |
|---|---|---|
| 1-е лицо | izbraucu | izbraucam |
| 2-е лицо | izbrauc | izbraucat |
| 3-е лицо | izbrauc | izbrauc |
Прошедшее
| ед. | мн. | |
|---|---|---|
| 1-е лицо | izbraucu | izbraucām |
| 2-е лицо | izbrauci | izbraucāt |
| 3-е лицо | izbrauca | izbrauca |
Будущее
| ед. | мн. | |
|---|---|---|
| 1-е лицо | izbraukšu | izbrauksim |
| 2-е лицо | izbrauksi | izbrauksiet / izbrauksit |
| 3-е лицо | izbrauks | izbrauks |
- Инфинитивizbraukt
- Повелительноеizbrauc
- Повелительноеizbrauciet
Переводы
- Englishto drive out, to depart
- Українськавиїхати
- Lietuviųišvažiuoti, išvykti